Chuyện Tương Lai

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Chúng ta đã bước vào một năm mới, sẽ có gì xảy ra trong những ngày tới, chúng ta không biết. Người ta chỉ có thể ôn lại những gì đã xảy ra trong quá khứ. dự phóng hay hoạch định chương trình cho tương lai, nhưng biết rõ và nắm vững tương lai là điều không ai làm được. Dù biết vậy nhưng nhiều người trong chúng ta vẫn sống như thể tương lai nằm hoàn toàn trong tay mình. Chính vì thế mà Thánh Kinh có những lời dạy như sau. Thư Gia-cơ chương 4 trong Thánh Kinh Tân Ước ghi:

Có người nói, Nay mai ta sẽ tới thành phố nầy hay thành phố kia, ở đó một năm, buôn bán và phát tài. Anh em làm sao biết được những gì sẽ xảy ra ngày mai? Cuộc sống anh em mong manh chẳng khác gì làn sương mai, chốc lát đã tan ngay. Ðúng ra anh em phải nói: Nếu Chúa muốn, chúng ta vẫn còn sống và sẽ làm việc nầy việc kia. Còn nói như cách trên là tự phụ về chương trình mình hoạch định, tự phụ như thế không bao giờ đẹp lòng Chúa. Ðừng quên rằng đã biết điều tốt thì phải làm. Biết mà không làm là phạm tội (Thư Gia-cơ chương 4, câu 13-17).

Ðó là Lời Chúa dạy trong Thánh Kinh về chuyện tương lai. Chúng ta đang đứng trước thềm năm mới và đây là những lời đáng cho chúng ta suy gẫm. Những lời Thánh Kinh nầy cho chúng ta thấy ít nhất ba điều sau đây về tương lai:

1. Tương lai vô định

Anh em làm sao biết được những gì sẽ xảy ra ngày mai?

Ðây không phải là một cái nhìn bi quan nhưng là một nhận định thực tế. Cái thực tế đó là chúng ta chỉ có thể biết được chắc chắn sự việc cho đến giờ phút hiện tại. Những gì xảy ra trong tương lai, dù chỉ là một giây phút, một nháy mắt, một cái tích tắc tiếp theo chúng ta cũng không rõ. Nói đúng hơn, chúng ta có thể dự phóng là sẽ có gì xảy ra nhưng nói chắc chắn là sẽ có gì xảy ra không nằm trong sự kiểm soát của chúng ta. Giả sử Bạn đang lái xe giờ nầy, Bạn biết Bạn sẽ đi đến đâu, sẽ làm gì... Nhưng đi được đến đó và làm được điều mình dự tính hay không đó là việc khác. Tai nạn có thể xảy ra trong tích tắc, trong nháy mắt và không ai có thể ngờ trước được.

Có người sẽ nói rằng nếu suy nghĩ như thế thì ta còn làm được gì. Nếu cứ nghĩ giây phút tiếp theo ra sao không ai biết thì ai còn dám tính toán việc gì hay là đi đâu nữa. Ðúng, chúng ta không thể chỉ ngồi suy nghĩ như vậy rồi không dám tính toán, di chuyển hay làm việc gì cả. Chúng ta phải sống, phải tính toán, phải hoạch định chương trình nhưng phải làm những việc đó trong ý thức là tương lai không nằm trong tay chúng ta. Tôi không biết Bạn đã có những dự tính gì cho năm mới nầy. Hoạch định, dự tính là điều tốt nên làm nhưng Bạn có hoạch định và dự tính trong ý thức là dù mình tính như vậy nhưng có thể mình không đạt được điều mình dự tính không?

Read more: Chuyện Tương Lai

 

Trọng Tâm Của Lễ Giáng Sinh

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Chúng ta đã bước vào Mùa Giáng Sinh. Mùa Giáng Sinh cũng được gọi là Mùa Vọng. “Vọng” nghĩa là trông mong hay hướng về, với ý nghĩa chờ đợi. Chúng ta chờ đợi, hay trông mong hay hướng về điều gì trong Mùa Vọng nầy? Giới thương mại thì chỉ nhìn vào Mùa Vọng là dịp lớn nhất trong năm để thu lợi. Người ta nói đến Black Friday hay Cyber Monday sau Lễ Tạ Ơn để quảng cáo và mua sắm. Lễ Giáng Sinh đã bị thương mại hóa từ lâu vì gần vào dịp cuối năm, người ta cần mua sắm cho Năm Mới. Tuy nhiên, nổi bật của Giáng Sinh và ý nghĩa đích thực của Lễ Giáng Sinh không thể bị lu mờ cũng như không thể bị đẩy sang một góc cạnh nào khác để rồi chúng ta không còn thấy đâu là trọng tâm của ngày lễ nữa.

Vậy thì trọng tâm của Lễ Giáng Sinh là gì? Lễ Giáng Sinh là lễ gì? Trọng tâm của Lễ Giáng Sinh là Chúa Giê-xu, Đấng đã giáng trần hơn 2,000 năm trước để cứu rỗi nhân loại. Sự kiện một người tên Giê-xu sinh ra tại Palestine 2,000 năm trước không phải chỉ là chuyện một em bé ra đời như bao nhiêu em bé khác nhưng đây là câu chuyện Thiên Chúa của cõi vô hạn đã tự giới hạn trong cái thế giới hữu hạn của con người để cứu con người. Đây không phải là câu chuyện một em bé tình cờ sinh ra tại Do-thái 2,000 năm trước nhưng đây là điều nằm trong chương trình cứu rỗi vĩ đại của Thiên Chúa dành cho nhân loại.

Ngay từ khi con người đầu tiên phạm tội, Thiên Chúa đã có chương trình cứu rỗi con người. Thiên Chúa đã phán với ma quỷ trong vườn địa đàng rằng:

Ta sẽ làm cho mầy và người nữ, dòng dõi mầy và dòng dõi người nữ nghịch thù nhau. Người sẽ giày đạp đầu mầy, còn mầy sẽ cắn gót chân người (Sáng thế ký 3:15)

Read more: Trọng Tâm Của Lễ Giáng Sinh

 

Lời Cầu Nguyện Ðầu Năm

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

 

Ðứng trước một năm mới, ai trong chúng ta cũng có những ước vọng. Ước vọng được thành hay không là việc khác nhưng ước ao hay hy vọng thì ai cũng có. Song song với ước vọng, chúng ta cũng có những quyết tâm. Quyết tâm là những điều chúng ta cố gắng làm để ước vọng chúng ta được thành. Giữa quyết tâm và ước vọng có một điều khác nữa, đó là nguyện cầu hay cầu nguyện. Cầu nguyện không phải là một hành động yếu hèn nhưng là thể hiện một ý thức. Ý thức đó là ta có những ước vọng muốn đạt đến, cũng có những quyết tâm nữa. Nhưng dù quyết tâm đến đâu, vẫn có những giới hạn ta không thể vượt qua, vì vậy ta cần đến một sức mạnh cao hơn, lớn hơn những gì ta đang có. Cầu nguyện bày tỏ một ước vọng và cũng cho thấy một quyết tâm. Có thể nói ước vọng và quyết tâm hợp lại sẽ đưa ta đến chỗ cầu nguyện. Trong ý hướng đó, trước thềm năm mới, tôi mời Bạn cùng tôi dâng lên lời cầu nguyện đầu năm.

Thánh Kinh ghi lại nhiều lời cầu nguyện có ý nghĩa, một trong những lời cầu nguyện đó là lời cầu nguyện của Mai-sen, lãnh tụ của người Do-thái. Mai-sen là người giải phóng con dân Chúa khỏi ách nô lệ của người Ai-cập và dẫn họ suốt 40 năm trong sa mạc. Ở cuối cuộc đời, với bao nhiêu kinh nghiệm về đời người và người đời, ông đã dâng lên lời cầu nguyện sau. Lời cầu nguyện nầy cho ta một cái nhìn đúng về đời sống mà nếu quyết tâm theo đó để mà sống, ta sẽ kinh nghiệm được ân phúc dồi dào của Thiên Chúa.

Lãnh tụ Mai-sen bắt đầu lời cầu nguyện như sau:

Lạy Chúa, từ đời nầy qua đời kia Chúa là nơi ở của chúng tôi. Trước khi núi non chưa sanh ra, đất và thế gian chưa dựng nên, từ trước vô cùng cho đến đời đời, Chúa là Ðức Chúa Trời.

Lời cầu nguyện nầy cho thấy Ðức Chúa Trời là Ðấng vĩnh hằng. Ðối tượng của lời cầu nguyện chúng ta là Ðức Chúa Trời cao cả, là Thiên Chúa toàn năng, Ðấng tạo dựng và cầm quyền trên toàn cõi vũ trụ. Thiên Chúa không thay đổi, từ đời nầy qua đời kia, từ thế hệ nầy qua thế hệ nọ, Thiên Chúa bao giờ cũng là nơi ở, là chỗ trú ngụ cho người tin Chúa. Con dân Chúa đi 40 năm trong sa mạc hoang vắng nhưng lúc nào họ cũng có Chúa là nơi nương tựa. Ðường đời chúng ta đang đi đây cũng vậy, tình người thay đổi, vật đổi sao dời, nhưng Thiên Chúa không bao giờ thay đổi và Ngài là nơi cho chúng ta nương tựa.

Sau khi cho thấy tính cách vô hạn của Thiên Chúa, lãnh tụ Mai-sen cầu nguyện tiếp. Ông nói:

Chúa khiến loài người trở vào bụi tro, và phán rằng: Hỡi con cái loài người, hãy trở lại.

Nhìn lên Thiên Chúa là Ðức Chúa Trời cao cả, quyền năng, nhìn lại bản thân, Mai-sen thấy con người chỉ là cát bụi và sẽ trở về với cát bụi. Trở vào và trở lại cho thấy nguồn gốc cát bụi của con người. Con người chúng ta, dù là ai, dù sống đến bao lâu đi nữa rồi cũng sẽ trở về với cát bụi, đó là nguồn gốc của chúng ta, đó là con đường chung của nhân loại. Con người trở về với cát bụi, điều đó cho thấy giá trị đích thực không nằm trong thân xác nhưng nằm trong tâm linh, với giá trị vĩnh hằng, vĩnh cửu. Chính vì vậy mà trong một phần khác của Thánh Kinh, Lời Chúa dạy:

Hãy tưởng nhớ Ðấng Tạo Hóa trước khi bụi tro trở vào đất y như nguyên cũ và thần linh trở về nơi Ðức Chúa Trời là Ðấng đã ban nó (Truyền Ðạo 12:7).

Con người chúng ta chỉ là cát bụi nếu không có sinh khí của Thiên Chúa. Cát bụi sẽ trở về với cát bụi, thân xác sẽ rữa nát trong lòng đất nhưng linh hồn mỗi người sẽ đối diện với Ðức Chúa Trời. Thân xác chỉ là tạm thời, giá trị tâm linh mới là điều vĩnh tồn, vĩnh tại.

Thiên Chúa cao cả, vĩnh hằng, còn con người là cát bụi sẽ trở về với cát bụi. Ðó là hai ý thức đầu tiên trong lời cầu nguyện của lãnh tụ Mai-sen. Tiếp theo, ông nói:

Một ngàn năm trước mắt Chúa khác nào ngày hôm qua đã qua rồi, giống như một canh của đêm. Chúa làm chúng nó trôi đi như nước chảy cuồn cuộn; chúng nó khác nào một giấc ngủ, Ban mai họ tợ như cây cỏ xanh tươi: sáng ngày cỏ nở bông và tốt tươi; buổi chiều người ta cắt nó và nó héo.

Thiên Chúa vô hạn còn loài người thì hữu hạn. Chẳng những hữu hạn, đời người cũng thật ngắn. Hình ảnh một giấc ngủ, một canh đêm, một loài hoa tốt tươi buổi sáng, chiều đến chẳng còn gì Tất cả đều cho thấy tính cách ngắn ngủi của đời người. Cuộc sống thân xác chẳng những hữu hạn nhưng cũng thật ngắn ngủi và một lần nữa cho ta thấy đâu là những giá trị lâu bền mà ta phải đeo đuổi.

Ðời người chẳng những hữu hạn và ngắn ngủi nhưng cũng dẫy đầy đau khổ. Mai-sen nói:

Tuổi tác của chúng tôi đến được bảy mươi, còn nếu mạnh khỏe thì đến tám mươi; song sự kiêu căng của nó bất quá là lao khổ và buồn thảm, vì đời sống chóng qua, rồi chúng tôi bay mất đi.

Lao khổ, buồn thảm, đời sống chóng qua đó là tất cả những thực tế của đời sống. Nếu đời sống như vậy thì chúng ta phải làm gì? Lãnh tụ Mai-sen đã cầu nguyện ba điều, ước mong đây cũng là những lời cầu nguyện của mỗi chúng ta. Ðây là những lời cầu nguyện nói lên ước vọng và quyết tâm của mỗi chúng ta trong Năm Mới nầy. Lời cầu nguyện đầu tiên chúng ta đã nghe. Ông nói:

Lạy Chúa, từ đời nầy qua đời kia Chúa là nơi ở của chúng tôi.

Mai-sen đã kinh nghiệm Thiên Chúa là chỗ ở, là nơi nương tựa của ông. Kinh nghiệm nầy phải trở thành lời cầu nguyện hằng ngày của chúng ta. Thiên Chúa phải là nơi chúng ta nương tựa, tin tưởng. Sống ở đời mà không nơi nương tựa, tin tưởng làm sao chúng ta có thể sống được. Thiên Chúa toàn năng, chí cao, chí ái, Ngài là nguồn sống của chúng ta, Thiên Chúa chính là nơi cho chúng ta nương tựa để sống mỗi ngày. Chúng ta cần thưa với Ngài: Lạy Chúa, từ đời nầy qua đời kia Chúa là nơi ở của chúng con.

Sau khi đặt Chúa là nơi nương tựa và ý thức tính cách mong manh, ngắn ngủi của đời người, Mai-sen cầu nguyện:

Cầu xin Chúa dạy chúng tôi biết đếm các ngày chúng tôi, hầu cho chúng tôi được lòng khôn ngoan.

Lời cầu nguyện thứ hai của chúng ta trong Năm Mới nầy là cầu xin Chúa giúp chúng ta biết đếm ngày của mình. Ðếm ngày nghĩa là biết tận dụng những thì giờ, những năm tháng Thiên Chúa ban cho. Mỗi chúng ta ai cũng có 24 giờ đồng hồ để sống mỗi ngày. Chúng ta sử dụng thì giờ đó như thế nào? Cách chúng ta sử dụng thì giờ tùy nơi giá trị chúng ta đeo đuổi. Nếu cho rằng của cải, tiền bạc, vật chất, những gì tai nghe mắt thấy là trường tồn bất diệt, ta sẽ dành thì giờ đeo đuổi những điều đó. Ngược lại, nếu ý thức rằng đời nầy chỉ là tạm và chóng qua, chúng ta sẽ đeo đuổi theo những giá trị tâm linh. Ðây là một cuộc đầu tư, cuối cùng ta còn lại gì, tất cả do quyết định của chúng ta hôm nay.

Cuối cùng, để sống đời vui thỏa trong Năm Mới, ta hãy cùng với Mai-sen cầu nguyện:

Xin Chúa cho chúng tôi buổi sáng được thỏa dạ về sự nhân từ Chúa, thì trọn đời chúng tôi sẽ hát mừng vui vẻ.

Bắt đầu mỗi ngày, ta hãy sống với lòng thỏa nguyện, bằng lòng với những gì Thiên Chúa ban cho, ta sẽ có thể vui sống và hát mừng vui vẻ. Niềm vui của chúng ta đặt cơ sở trên lòng nhân tư øcủa Thiên Chúa. Thiên Chúa cao cả, thánh khiết, quyền năng nhưng cũng là Thiên Chúa đầy tình thương. Vì yêu thương chúng ta, Thiên Chúa đã trở thành người, mang thân xác con người chúng ta, trải qua kiếp người và cuối cùng mang tội chúng ta, chịu hình phạt thay cho chúng ta. Tình yêu Thiên Chúa thể hiện qua cái chết của Chúa Giê-xu trên thập giá, cái chết chuộc tội cho con người, đem con người trở lại với Thiên Chúa yêu thương. Trong tình yêu đó, chúng ta kinh nghiệm ân phúc đầy trọn của Ngài.

Thiên Chúa cao cả, con người hữu hạn, đời người đau khổ, niềm vui và hạnh phúc thật của chúng ta đến từ chỗ chúng ta biết nương dựa nơi Chúa, sống đức tin. Kế đó là sống khôn ngoan vì biết sử dụng đúng những năm tháng Thiên Chúa ban cho và cuối cùng là sống thỏa lòng, bằng lòng với những gì Thiên Chúa ban cho chúng ta trong tình yêu của Ngài. Ðây là lời cầu nguyện của tôi trong năm mới nầy, ước gì đó cũng là lời cầu nguyện của Bạn:

Lạy Chúa, từ đời nầy qua đời kia Chúa là nơi ở của chúng con.
Cầu xin Chúa dạy chúng con biết đếm các ngày chúng con, hầu cho chúng con được lòng khôn ngoan.
Xin Chúa cho chúng con buổi sáng được thỏa dạ về nhân từ Chúa, thì trọn đời chúng con sẽ hát mừng vui vẻ.

Ước gì bạn sẽ sống tin tưởng, sống khôn ngoan và sống thỏa lòng trong Năm Mới nầy!

Mục sư Nguyễn Thỉ
Chương Trình Phát Thanh Tin Lành

 

Món Quà Giáng Sinh

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Giáng Sinh là mùa của quà tặng. Quà tặng đầu tiên trong Mùa Giáng Sinh là của các nhà thông thái Đông Phương dâng lên Chúa Hài Đồng. Thật ra quà giáng sinh đầu tiên chính là sự giáng sinh của Chúa Cứu Thế Giê-xu. Kinh Thánh dạy:

Thiên Chúa yêu thương nhân loại đến nỗi đã ban người con duy nhất của Ngài để người nào tin nhận sẽ không bị hư vong nhưng được sự sống vĩnh hằng (Phúc Âm Giăng 3:16)

“Thiên Chúa yêu thương nhân loại đến nỗi đã ban người con duy nhất của Ngài để người nào tin nhận sẽ không bị hư vong nhưng được sự sống vĩnh hằng.” Lời Kinh Thánh nầy mô tả đầy đủ và rõ ràng về món quà Giáng Sinh Thiên Chúa ban cho nhân loại.

Trước hết, chúng ta thấy người cho quà chính là Thiên Chúa: “Thiên Chúa yêu thương nhân loại đến nỗi đã ban người con duy nhất của Ngài.” Thiên Chúa là Đấng tạo dựng chúng ta, Ngài ban cho chúng ta mọi điều, từ sự sống đến hơi thở, từ trí thông minh đến khả năng làm việc cũng như mọi nhu cầu trong đời sống. Thiên Chúa tạo dựng con người để yêu thương con người và giữa Ngài với con người là mối tình cha con thân thiết. Tuy nhiên, với ý chí tự do thiên phú, con người chúng ta đã chọn con đường riêng cho mình, tẻ tách đường lối của Thiên Chúa. Mối tương giao giữa Thiên Chúa và con người vì vậy đã bị cắt đứt. Và đó là nguyên nhân của mọi khổ đau trong đời sống. Con người có tất cả nhưng không có Đức Chúa Trời, vì vậy đời sống trở nên bất hạnh. Chính trong nỗi bất hạnh đó của con người mà Thiên Chúa cần phải ban cho con người món quà cứu rỗi qua việc giáng trần của Chúa Giê-xu. Đức Chúa Trời công chính, không thể dung dưỡng tội lỗi, không thể không đoán phạt tội lỗi nhưng Ngài cũng là Đức Chúa Trời yêu thương, không muốn cho một ai phải hư vong. Và chính vì lòng yêu thương nhân loại mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta món quà cứu rỗi là Chúa Cứu Thế Giê-xu. Món quà cứu rỗi là thể hiện tình yêu của Thiên Chúa cho nhân loại như Lời Kinh Thánh chúng ta đã nghe: “Thiên Chúa yêu thương nhân loại đến nỗi đã ban người con duy nhất của Ngài.” Thiên Chúa yêu thương và Thiên Chúa đã ban cho. Món quà cứu rỗi là thể hiện của tình yêu Thiên Chúa. Kinh Thánh dạy:

Read more: Món Quà Giáng Sinh

   

Page 4 of 48