Hành Trình Đời Sống

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Bạn có đi trên một con đường mà Bạn chưa bao giờ đi không? Chắc chắn là có! Những người vượt biên chẳng hạn là những người đi trên những con đường mà mình chưa bao giờ đi. Ði trên con đường chưa bao giờ đi là cả một sự mạo hiểm vì đi mà không biết có gì ở dọc đường hay những bước trước mặt. Nếu cuộc đời là một chuyến đi, thì đây chính là chuyến đi mà chúng ta chưa đi bao giờ vì không biết có gì trước mặt hay có gì sẽ xảy ra cho chúng ta. Chúng ta có thể toan tính hay dự đoán nhưng những gì chắc chắn trước mặt, chúng ta không biết được. Khoảng tháng 10 năm rồi, tôi cũng đi trên một con đường mà mình chưa bao giờ đi như vậy. Ðó là một chuyến đi thích thú nhưng cũng có nhiều hồi hộp vì không biết sẽ có gì trước mặt. Tuy nhiên trong chuyến đi nầy có bốn điều giúp tôi vui vẻ tiến bước mà không phải lo sợ điều gì. Bốn điều đó là, thứ nhất, tôi biết điểm tới của mình, tôi biết tôi đi đâu. Thứ hai, tôi có một bản đồ chỉ dẫn rõ ràng. Thứ ba, tôi có một người bạn đồng hành và thứ tư, tôi giữ chỗ, ở một khách sạn nơi tôi sẽ tới. Bốn điều đó giúp tôi đi trên đường mình chưa đi bao giờ nhưng lúc nào cũng an tâm, thoải mái. Và tôi thấy có những điểm tương đồng giữa chuyến đi đó và hành trình đời sống của mỗi chúng ta.

Trước hết, chúng ta đi và phải biết mình đi đâu. Chúng ta cần xác định mục đích của đời sống. Ðường đời là con đường ta chưa đi bao giờ nhưng ta phải có một điểm tới. Tôi có nói đến điều nầy trong câu chuyện Phúc Âm lần trước, đó là chọn một mục đích sống ở đời là điều rất quan trọng vì nó sẽ quyết định mọi suy nghĩ và sinh hoạt của đời sống. Bạn đã có mục đích cho đời sống của mình chưa? Bạn sống trên đời nầy để làm gì? Ðây là câu hỏi quan trọng nhất trong đời.

Read more: Hành Trình Đời Sống

 

Món Quà Đến Trễ

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Chưa bao giờ mùa đông lạnh như năm nay! Bà Stella ngồi nhìn ra cửa sổ, bên ngoài gió thổi mạnh, từng cụm bông tuyết bay khắp nơi. Bà cụ không dám đến gần cửa sổ, như sợ rằng nếu đứng gần cửa, những bông tuyết lạnh buốt kia sẽ đụng đến bà và lôi bà vào cơn bão tuyết bên ngoài. Dãy nhà bên kia đường bị lớp tuyết dày che mờ, không nhìn thấy rõ nữa. Bà cụ ngồi bất động quay về hướng cửa sổ, theo dõi cơn bão tuyết bên ngoài. Một lát sau, bà cụ ra khỏi chiếc ghế lớn, đứng yên vài giây để lấy lại thăng bằng, bà đứng thẳng cho lưng bớt đau rồi từ từ hướng về phía nhà bếp. Đến bên cửa nhà bếp bà Stella dừng lại, bà cụ không nhớ mình định đi vào bếp để làm gì. Bà đứng yên, định trí, nhìn vào cái đồng hồ nhỏ trên bếp: 3 giờ 15. Đã hơn ba giờ chiều, cái đồng hồ nhắc rằng bà cụ đi vào bếp để lấy thức ăn trong ngăn đá, chuẩn bị cho bữa ăn tối. Lại một bữa ăn trong cô đơn lạnh lẽo, bữa ăn mà bà cụ không tha thiết gì để chuẩn bị, cũng chẳng muốn ăn.

Bỗng bà cụ nắm cánh cửa tủ lạnh và gục đầu tựa vào, cái cảm giác lạnh và cứng của cánh cửa khiến bà thấy thương hại cho chính mình. Lòng bà cụ chùng xuống, như bị nhận chìm trong nỗi đau khủng khiếp trong lòng. Mùa hè vừa qua, bà cụ mất người chồng thân yêu, một mất mát quá lớn, dường như không thể nào chịu đựng nổi. Làm sao bà có thể chịu đựng niềm đau và sự trống vắng mỗi ngày trong đời sống như thế này. Nghĩ đến đây lòng bà cụ quặn thắt, nước mắt tuôn tràn. Sau một vài phút, bà Stella đứng thẳng lên, lắc đầu cố gắng xua đi nỗi đau trong lòng. Bà cố nghĩ lại những điều bà đang có để không than vãn: Bà còn khỏe mạnh, bà có căn nhà nhỏ này để ở, bà cũng có tiền đủ để sống qua ngày. Ngoài ra bà còn có cả đống sách để đọc khi rỗi rảnh, có ti-vi để xem và bà cũng có một mớ len để đan cho khuây khỏa. Trong mùa xuân và mùa hè bà cũng có thể ra làm vườn hay đi bộ ra ngoài công viên nhỏ ở gần nhà, mùa đông thì có những con chim nhỏ đến hót bên ngoài cửa sổ cho bà vui, ngoại trừ hôm nay vì tuyết rơi nhiều quá. Nghĩ đến đó bà Stella nhớ đến chồng, bà nói một mình: “Mình ơi, em nhớ mình quá! Khi anh còn sống, em chẳng bao giờ sợ mùa đông giá lạnh.” Tiếng nói của bà cụ vang vọng trong căn nhà trống. Bà cụ bước đến bên cái radio trên bàn và mở lên. Tiếng nhạc Giáng Sinh vui tươi lan tràn trong căn phòng, nhưng tiếng nhạc chỉ khiến nỗi cô đơn của bà cụ càng sâu đậm hơn.

Read more: Món Quà Đến Trễ

 

Trọng Tâm Của Lễ Giáng Sinh

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Chúng ta đã bước vào Mùa Giáng Sinh. Mùa Giáng Sinh cũng được gọi là Mùa Vọng. “Vọng” nghĩa là trông mong hay hướng về, với ý nghĩa chờ đợi. Chúng ta chờ đợi, hay trông mong hay hướng về điều gì trong Mùa Vọng nầy? Giới thương mại thì chỉ nhìn vào Mùa Vọng là dịp lớn nhất trong năm để thu lợi. Người ta nói đến Black Friday hay Cyber Monday sau Lễ Tạ Ơn để quảng cáo và mua sắm. Lễ Giáng Sinh đã bị thương mại hóa từ lâu vì gần vào dịp cuối năm, người ta cần mua sắm cho Năm Mới. Tuy nhiên, nổi bật của Giáng Sinh và ý nghĩa đích thực của Lễ Giáng Sinh không thể bị lu mờ cũng như không thể bị đẩy sang một góc cạnh nào khác để rồi chúng ta không còn thấy đâu là trọng tâm của ngày lễ nữa.

Vậy thì trọng tâm của Lễ Giáng Sinh là gì? Lễ Giáng Sinh là lễ gì? Trọng tâm của Lễ Giáng Sinh là Chúa Giê-xu, Đấng đã giáng trần hơn 2,000 năm trước để cứu rỗi nhân loại. Sự kiện một người tên Giê-xu sinh ra tại Palestine 2,000 năm trước không phải chỉ là chuyện một em bé ra đời như bao nhiêu em bé khác nhưng đây là câu chuyện Thiên Chúa của cõi vô hạn đã tự giới hạn trong cái thế giới hữu hạn của con người để cứu con người. Đây không phải là câu chuyện một em bé tình cờ sinh ra tại Do-thái 2,000 năm trước nhưng đây là điều nằm trong chương trình cứu rỗi vĩ đại của Thiên Chúa dành cho nhân loại.

Ngay từ khi con người đầu tiên phạm tội, Thiên Chúa đã có chương trình cứu rỗi con người. Thiên Chúa đã phán với ma quỷ trong vườn địa đàng rằng:

Ta sẽ làm cho mầy và người nữ, dòng dõi mầy và dòng dõi người nữ nghịch thù nhau. Người sẽ giày đạp đầu mầy, còn mầy sẽ cắn gót chân người (Sáng thế ký 3:15)

Read more: Trọng Tâm Của Lễ Giáng Sinh

 

Chuyện Lứa Đôi - Bài 20

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Ngày nay có một số người xem chuyện hôn nhân cưới hỏi như là một cái gì lỗi thời. Họ chủ trương thương nhau thì cứ sống với nhau. Thậm chí khác phái tính hay đồng phái tính cũng không thành vấn đề. Những người nầy cũng nghĩ rằng vợ chồng sống với nhau suốt đời là chuyện ảo tưởng không ai có thể làm được. Còn chuyện giữ đời sống trinh trắng không vướng vào quan hệ tình dục khi chưa phải là vợ chồng cũng là mẫu mực của thời cổ xưa, nay không còn thích hợp nữa. Bằng chứng của những tiêu chuẩn băng hoại đó là qua tin tức hằng ngày chúng ta thấy có biết bao nhiêu cặp nam nữ không phải là vợ chồng mà sống chung với nhau như vợ chồng. Bao nhiêu người có một, hai đứa con rồi mới dự định làm đám cưới. Nam nữ sống chung trước ngày cưới hoặc có con với nhau rồi mới tính chuyện đám cưới, hầu như là chuyện bình thường không có gì đáng chú ý cả, dù những điều đó luật pháp của con người không lên án nữa. Nhưng đối với Thiên Chúa là Đấng đã tạo dựng chúng ta và đã thiết lập hôn nhân thánh, những lối sống bừa bãi đó đi ngược với tiêu chuẩn của Chúa nên sẽ không tránh được những hậu quả ê chề, đớn đau. Trong Câu Chuyện Gia Đình kỳ trước chúng tôi có chia sẻ với các bạn những điều chúng ta cần để ý để tránh cám dỗ về tình dục và để có thể giữ cho tình yêu của chúng ta được trong sạch, cao đẹp. Những điều đó gồm có:

  • Không đi riêng với người yêu ở những nơi vắng vẻ.
  • Không đi với nhau trong đêm tối.
  • Giữ gìn cách ăn mặc, lời nói, hành vi, cử chỉ, đứng đắn.
  • Tránh đọc những sách báo đồi trụy, xem những phim ảnh dơ bẩn.
  • Hãy nhớ rằng chính mình có thể bị cám dỗ và có thể ngã bất cứ lúc nào.

Ngoài những điều căn bản đó chúng tôi còn thấy còn một vài điều khác mà có lẽ các bạn cũng cần để ý. Đó là:

Read more: Chuyện Lứa Đôi - Bài 20

   

Page 48 of 50