Xây Dựng Gia Đình Trong Thế Kỷ 21 - Bài 21

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Chúng tôi đang trình bày những nguyên tắc chúng ta cần áp dụng để hôn nhânmà Ðức Chúa Trời ban cho chúng ta được hạnh phúc bền lâu. Trong quyển sách tựa đề “Mười Giới Răn Cho Hôn Nhân,” tác giả trình bày Mười Ðiều vợ chồng cần áp dụng để có một hôn nhân hạnh phúc. Trước đây chúng tôi đã trình bày bốn điều đầu tiên, đó là: (1) Vợ chồng không ích kỷ, nhưng trân quý nhau, quan tâm đến phúc lợi của nhau (2) Vợ chồng phải dứt khoát với những ràng buộc cũng như tất cả những kỷ niệm của đời sống độc thân. (3) Hết lòng giúp nhau tránh cám dỗ về mặt tình dục, (4) Dành thì giờ trò chuyện, chia xẻ để hiểu nhau và tâm đầu ý hiệp với nhau. Hôm nay chúng tôi xin trình bày bài thứ 2 của nguyên tắc V, đó là “Không để bất đồng ý kiến khiến vợ chồng phân rẽ hay ngăn cách.”

Trong đời sống hôn nhân, chúng ta cần làm thế nào để những bất hòa, xung đột xảy ra giữa vợ chồng không khiến vợ chồng ngăn cách, chia rẽ nhau nhưng đem lại hữu ích cho hôn nhân của hai người. Vợ chồng quý vị có bao giờ giận nhau, phiền nhau hay cãi nhau không? Chắc hẳn là có. Người nào nói rằng vợ chồng tôi không bao giờ giận nhau, không bao giờ bất đồng ý kiến với nhau thì có lẽ người đó không nói thật hoặc chưa sống thật với nhau, chưa sống thật với con người yếu đuối, tội lỗi của mình. Thực tế là, không vợ chồng nào được miễn trừ khỏi những lúc phiền giận hay bất đồng ý kiến với nhau. Dù yêu nhau nhiều đến đâu, dù sống với nhau đã bao nhiêu năm và dù trưởng thành đến mức độ nào, vợ chồng vẫn có những lúc buồn giận nhau hoặc bất đồng ý kiến với nhau. Lý do là, vợ và chồng là hai cá thể riêng biệt, thuộc hai phái tính khác nhau, tính tình khác nhau và cả hai đều là con người yếu đuối, bất toàn; vì thế khi sống chung dưới một mái nhà, hết ngày này qua ngày khác, không thể tránh được những đụng chạm, bất hòa, bất đồng ý kiến, buồn lòng nhau. Người ta thường nói, “Vợ chồng cũng như chén bát trong sóng, không thể nào không va chạm.”

Chúng tôi xin tạm gọi tất cả những bất hòa, va chạm, bất đồng ý kiến giữa vợ chồng là xung đột trong hôn nhânCó hai ý tưởng hay hai suy nghĩ sai lầm về xung đột trong hôn nhân mà nhiều người vẫn tin hay vẫn chủ trương. Sai lầm thứ nhất là nói rằng, nếu hôn nhân của chúng ta thật sự tốt đẹp, vững mạnh, vợ chồng sẽ không bao giờ có nan đề hay có xung đột. Sai lầm thứ hai là nói rằng, bất hòa hay bất đồng ý kiến giữa vợ chồng sẽ gây tổn hại cho hôn nhân. Trước hết, xung đột hay bất hòa giữa vợ chồng là điều không thể tránh được, thật ra phải nói rằng xung đột và bất hòa giữa vợ chồng là điều bình thường, không có gì đáng cho chúng ta phải che giấu hay bào chữa. Một số bạn trẻ khi bước vào hôn nhân với người yêu thường nghĩ vợ chồng mình sẽ không bao giờ giận nhau hay to tiếng với nhau. Nếu nghĩ như thế, không sớm thì muộn, các bạn đó sẽ thất vọng về hôn nhân của mình. Chúng ta cần nhớ rằng, vợ chồng dù yêu nhau nhiều, dù trưởng thành trong tâm tính, trong đức tin, biết Lời Chúa dạy và quyết tâm thực hành Lời Chúa trong đời sống, vẫn sẽ không tránh được những lúc có nan đề hay bất hòa khi hai người thật sự sống chung, thật sự chia xẻ tất cả mọi điều. Xung đột trong hôn nhân là một phần của đời sống, là điều cần thiết trong tiến trình tăng trưởng của hôn nhân, trong sự trưởng thành của vợ chồng. Nói đúng hơn, nan đề hay xung đột trong hôn nhân là điều cần có để vợ chồng cùng tăng trưởng trong tình yêu. Ðiều chúng ta cần quan tâm không phải là vợ chồng mình có xung đột với nhau hay không, nhưng là: khi gặp xung đột, bất hòa, khi có điều hiểu lầm nhau, làm tổn thương nhau, chúng ta cần phải xử sự như thế nào? Nếu phản ứng đúng và khôn ngoan, chúng ta sẽ giúp nhau xây dựng một hôn nhân hạnh phúc. Suy nghĩ sai lầm thứ hai là nói rằng, xung đột hay bất hòa giữa vợ chồng sẽ gây tổn thương và khiến hôn nhân đi đến gãy đổ, vì thế bằng mọi giá, vợ chồng phải tránh xung đột, tránh bất hòa với nhau. Thưa quý vị, bất hòa giữa vợ chồng không nhất thiết sẽ làm tổn thương tình cảm vợ chồng; đúng ra, bất hòa và xung đột là điều cần thiết để có một hôn nhân trưởng thành, vững mạnh. Khi đối diện với bất hòa, bất đồng ý kiến, nếu chúng ta xử sự khôn ngoan và với tình yêu thương, sẽ giúp tình cảm vợ chồng tăng trưởng, vì chúng ta sẽ hiểu nhau hơn và yêu nhau sâu đậm hơn.

Read more: Xây Dựng Gia Đình Trong Thế Kỷ 21 - Bài 21

 

Kinh Lạy Cha - Bài 3

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Một trong những tin tức hàng đầu trong tuần lễ vừa qua là tin nước Anh vừa có thêm một hoàng tử, hoàng tử George. Hoàng tử George sẽ người đứng hàng thứ ba trong việc nối ngôi tại vương quốc Anh. Ngày nay chỉ còn một vài nước trên thế giới còn theo chế độ quân chủ, nghĩa là có vua hay nữ hoàng cầm quyền như Anh Quốc, Thái Lan hay Nhật Bản… Thật ra, đây là những chế độ quân chủ lập hiến, mang tính cách nghi lễ nhiều hơn là thực sự nắm giữ quyền hành.

Trong Câu Chuyện Phúc Âm hôm nay, chúng tôi xin về một nước, một vương quốc mà vị vua thật sự cầm quyền. Tôi muốn nói đến Nước của Đức Chúa Trời hay Vương Quốc Của Thiên Chúa. Đức Chúa Giê-xu khi đến trần gian nầy, lời giảng đầu tiên của Ngài cho nhân loại là: “Kỳ đã trọn, nước Đức Chúa Trời đã đến gần, các ngươi hãy ăn năn và tin nhận Phúc Âm!” Đức Chúa Giê-xu đến trần gian công bố thiết lập một vương quốc mới, vương quốc của Thiên Chúa tức là Nước Của Đức Chúa Trời. Nước của Chúa hay vương quốc của Chúa nói đến quyền cai trị của Ngài. Bất cứ ai tin nhận Chúa, chấp nhận thẩm quyền của Ngài trong đời sống, là thần dân của Ngài, sống trong vương quốc của Chúa, trong Nước của Chúa.

Trong hai tuần qua, chúng ta cùng nhau học lời cầu nguyện Chúa Giê-xu dạy và lời cầu xin thứ hai Chúa Giê-xu dạy chúng ta cầu nguyện như sau: “Nước Cha được đến!” “Nước Cha được đến” nghĩa là thế nào? Sau khi bảo chúng ta cầu nguyện, “Danh Cha được thánh” như chúng ta học trong tuần vừa qua, Chúa bảo chúng ta cầu nguyện, “Nước Cha được đến.” Nước của Chúa nói đến quyền cai trị của Chúa và cầu nguyện “Nước Cha được đến” nghĩa là xin tuân phục thẩm quyền của Chúa trong đời sống của chúng ta. Mỗi người chúng ta sống là sống dưới một thẩm quyền nào đó. Có thể chúng ta nói rằng mình độc lập, không ở dưới quyền của ai cả. Nhưng khi nói như vậy nghĩa là thẩm quyền đó chính là chúng ta, chúng ta làm chủ chính mình. Đó là những người sống theo triết lý của nhà thơ Earnest Henley khi ông viết: “Tôi là người chỉ huy số phận của tôi, tôi là chủ của linh hồn tôi!” Sinh ra làm người, sống trên trần gian nầy mà nói rằng mình là chủ tức là gạt sang một bên thẩm quyền của Đấng Tạo Hóa, Đấng đã tạo dựng nên chúng ta. Mỗi chúng ta vì vậy cần phải cầu nguyện lời cầu nguyện Chúa Giê-xu dạy, “Nước Cha được đến” nghĩa là công nhận thẩm quyền tối hậu của Ngài trong đời sống chúng ta. Đức Chúa Trời đã tạo dựng chúng ta, ban cho chúng ta hơi thở, sự sống, sức khỏe, trí khôn ngoan, khả năng làm việc. Chúa cung cấp cho chúng ta mọi nhu cầu của đời sống. Ngài cũng là Đấng quyết định thời gian sống của chúng ta trên cõi đời nầy. Nếu Đức Chúa Trời là Đấng đó mà chúng ta không công nhận thẩm quyền của Ngài thì thật là mâu thuẫn. Đức Chúa Trời có toàn quyền trên chúng ta nhưng Ngài cũng ban cho con người chúng ta ý chí tự do nghĩa là chúng ta có quyền lựa chọn và quyết định. Đó là đặc tính cao quý của con người, không như những tạo vật khác, chỉ sống theo bản năng.

Read more: Kinh Lạy Cha - Bài 3

 

Công Cha Như Núi Thái Sơn

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra,
Một lòng thờ mẹ kính cha,
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.

Ngày Chúa Nhật thứ ba của tháng Sáu hàng năm là ngày của những bậc từ phụ hay là ngày người ta dành ra để con cái nhớ đến công ơn của những người cha. Đối với người Việt chúng ta thì thực tế về "công cha như núi Thái Sơn" không phải là một điều gì mới lạ và mỗi chúng ta đều biết làm thế nào cho tròn chữ hiếu, làm thế nào để trọn đạo làm con. Tuy nhiên chữ hiếu hay đạo làm con lắm khi bị giới hạn trong ý nghĩa thờ cúng người đã khuất hơn là trong những gì thực tế hiện tại. Một số người cũng nghĩ rằng người tin Chúa là người "bỏ ông bỏ bà" hay không còn hiếu kính cha mẹ nữa, thật sự không phải như vậy. Trong mười giới răn Thiên Chúa ban cho con người - bốn điều đầu tiên liên quan đến bổn phận của con người đối với Thiên Chúa và sáu điều còn lại là bổn phận giữa người với người - thì giới răn đầu tiên trong bổn phận giữa người với người là giới răn: "Hãy hiếu kính cha mẹ!" Chữ hiếu vì vậy đứng hàng đầu trong mối quan hệ giữa người với người theo lời dạy của Chúa.

Nhưng "hiếu" hay "hiếu kính" nghĩa là gì? Theo nguyên ngữ "hiếu" hay "hiếu kính" nói đến một sức nặng, hàm ý nhắc chúng ta đặt nặng vấn đề, hay đặt lên hàng đầu, hay tôn trọng như chữ "trọng" trong tiếng Hán Việt cũng có nghĩa là nặng. Hiếu kính vì vậy có nghĩa tôn trọng hay người làm con sống đúng với vai trò và trách nhiệm của mình. Chi tiết về điều nầy chúng tôi đã giải thích rõ ràng trong quyển "Chữ Hiếu Trong Cơ-đốc Giáo" nếu quý vị muốn có để đọc thêm xin liên lạc với chúng tôi theo địa chỉ bên dưới. Tuy nhiên, trở lại với chữ hiếu trong mối quan hệ hàng ngày, chúng tôi muốn nói đến điều sau đây.

Bạn và tôi hãy cùng nhau suy nghĩ điều nầy. Trong đời sống hàng ngày vấn đề then chốt của chúng ta là gì? Tôi thấy rằng vấn đề then chốt của con người là những mối quan hệ. Quan hệ giữa người với người, giữa vợ với chồng, giữa cha mẹ với con cái, giữa anh chị em với nhau, giữa bạn bè, giữa những ngườ cùng làm việc, giữa chủ nhân và công nhân, giữa thầy với trò, giữa bác sĩ với bệnh nhân, giữa người buôn bán với khách hàng, giữa người lái xe với khách bộ hành đi trên đường và ngay cả giữa chính chúng ta và bản thân của chúng ta nữa. Nếu ta có cái nhìn đúng về chính mình, có mối quan hệ tốt với chính mình, không mặc cảm, đời sống sẽ dễ dàng và thoải mái. Tương tự như vậy với những mối quan hệ khác và từ cá nhân đến đoàn thể, từ cộng đồng đến xã hội, từ nước nầy đến nước khác, nếu mỗi người sống với nhau trong tinh thần hòa hợp, trong mối quan hệ tốt đẹp, chúng ta sẽ có thiên đường ngay trên trần gian nầy. Nhưng trên thực tế chúng ta không có điều đó, lý do là vì những mối quan hệ bị đỗ vỡ: vợ chồng không còn thương yêu nhau, anh chị em tị hiềm nhau, bạn bè nghi kỵ nhau, những mối quan hệ căn bản không còn bền chặt và do đó nẩy sinh ra những khó khăn khác, những vấn đề phức tạp khác.

Read more: Công Cha Như Núi Thái Sơn

 

Một Bức Tâm Thư

Attention: open in a new window. PDFPrintE-mail

Ba yêu quý của con,

Từ trước đến nay thỉnh thoảng con cũng có viết thư cho Ba, nhưng hôm nay, nhân ngày lễ của các ông cha, con muốn mượn trang giấy này, viết lên tất cả những gì con suy nghĩ về Ba, về tình cha con của Ba và con. Con không biết bắt nguồn từ đâu mà người Hoa Kỳ có ngày dành cho các ông cha, nhưng con thấy đây là một điều hay, vì ít nhất mỗi năm có một ngày con cái được nhắc nhở để suy nghĩ đến tình thương của người cha, đến bổn phận của mình đối với cha và làm một điều gì đó để bày tỏ lòng biết ơn người đã sinh thành ra mình.

Cũng vì có ngày lễ này mà hôm nay con được nhắc nhở để hướng tâm hồn con đến Ba. Ba biết không, con thương Ba nhiều lắm, và con biết Ba cũng thương con nữa, nhưng cha con mình không bao giờ nói lên với nhau điều đó, dù trực tiếp hay gián tiếp. Con nhớ hồi còn nhỏ, thỉnh thoảng ngồi gần Ba, nhìn những đường gân trên tay Ba, trên trán Ba, con thấy thương làm sao. Con biết vì lo làm lụng để nuôi anh em chúng con mà bàn tay Ba trở nên chai cứng, da mặt Ba sạm lại, trán Ba nhăn nheo. Con thương bàn tay đó, cái trán nhăn nheo đó, nhưng không bao giờ con dám đến gần đụng đến Ba, hay nói cho Ba biết là con thương Ba.

Không hiểu tại sao giữa Ba và anh em chúng con lúc nào cũng có một sự ngăn cách mà không ai giải thích được, cũng không ai biết làm gì để xóa bỏ ngăn cách đó. Ba lúc nào cũng nghiêm nghị, cứng rắn, có khi lạnh lùng và dữ dằn nữa. Có lẽ vì thế mà ít khi nào con dám đến gần hay nói chuyện với Ba. Nhiều khi có những điều ở trường con thắc mắc không hiểu mà không biết hỏi ai. Con nghĩ Ba có câu trả lời nhưng con không dám hỏi, vì Ba chẳng bao giờ nói chuyện với con. Những khi có chuyện buồn vui, con cũng chỉ nói với mẹ hay với bạn chứ không dám nói với Ba. Con không đủ can đảm để nói mà có nói chắc Ba cũng không có thì giờ nghe. Con nhớ hồi còn nhỏ, mỗi khi đang chơi ngoài sân mà thấy Ba đi làm về là con ngừng ngay và tránh đi nơi khác. Vì ở gần bên Ba thế nào cũng bị la chuyện này, chuyện kia hoặc bị sai làm việc kia việc nọ. Mỗi lần Ba gọi đến tên con là con giật bắn người lên, vì biết mình sắp bị la hay bị đòn vì một lỗi lầm nào đó.

Read more: Một Bức Tâm Thư

   

Page 8 of 48